Ngoáy mũi, chấn thương, dị vật hoặc chà xát mũi quá mạnh cũng có thể gây chảy máu cam. Tuy nhiên, chảy máu cam khi nào thì đáng lo? Chảy máu cam có thể là dấu hiệu của một bệnh nào đó nghiêm trọng hơn nếu nó xảy ra hơn 4 lần một tuần và trường hợp này được gọi là chảy máu cam mãn tính.
Theo Viện Nghiên cứu Ung thư Vương quốc Anh, một lý do khác đằng sau chảy máu cam mãn tính là giảm số lượng tiểu cầu. Một số phương pháp điều trị ung thư, như hóa trị, có thể làm tăng tần suất chảy máu. Nếu bạn bị ung thư vú, bạn có thể đang trải qua các liệu pháp nhắm mục tiêu như avastin. Điều này cũng sẽ làm tăng nguy cơ chảy máu mũi của bạn.
![]()
Hãy nhớ rằng thuốc giảm đau như aspirin và ibuprofen có thể làm giảm số lượng tiểu cầu trong máu của bạn, sau đó có thể làm giảm khả năng đông máu của cơ thể bạn.
Nếu bạn bị ung thư, bạn có thể nhận thấy tình trạng chảy máu cam ngày càng nhiều. Chúng đặc biệt phổ biến đối với bệnh nhân ung thư vì chúng có thể xảy ra do một số nguyên nhân đơn giản như xì mũi quá mạnh, hắt hơi hoặc va chạm nhẹ vào mũi.
Bên cạnh đó, chảy máu mũi có thể là dấu hiệu phổ biến của ung thư mũi. Khi đó, bạn có thể có các triệu chứng khác như: nghẹt mũi mãi không khỏi, giảm khứu giác, chất nhầy chảy ra từ mũi có thể có máu, chất nhầy chảy vào phía sau mũi và cổ họng của bạn.
Chảy máu cam cũng có thể xảy ra đặc biệt từ các khối u não ở vùng xoang (không phổ biến) hoặc từ các khối u bắt đầu ở đáy hộp sọ như u màng não thường lành tính.
Kiểm soát chảy máu cam
Nếu bạn bị chảy máu cam thường xuyên và nghiêm trọng, hãy nói chuyện với bác sĩ. Bạn có thể thay đổi thuốc.
Để cầm máu mũi:
- Đừng nằm xuống: Ngồi thẳng giúp bạn không bị ho hoặc sặc máu có thể chảy xuống cổ họng.
- Đừng ngửa đầu ra sau: Lý do vì điều này sẽ khiến bạn nuốt máu, thay vào đó nghiêng đầu về phía trước.
- Bịt hai lỗ mũi lại với nhau trong 10 phút bằng ngón trỏ và ngón cái. Nhìn vào đồng hồ khi bạn làm điều này để bạn biết rằng bạn đã bịt mũi đủ lâu để cầm máu.
- Nhổ máu ra khỏi miệng để tránh nuốt phải máu, có thể khiến bạn bị nôn.
- Gọi cho bác sĩ nếu máu không ngừng chảy sau 15 hoặc 20 phút.
Để ngăn ngừa chảy máu cam trong tương lai:
- Cố gắng tránh ngứa hoặc xì mũi trong 24 giờ sau lần chảy máu cam đầu tiên.
- Đặt máy tạo độ ẩm trong nhà để bổ sung độ ẩm cho không khí. Đường mũi khô có thể làm tăng nguy cơ chảy máu cam.
- Tránh dùng thuốc chống viêm không steroid (NSAID) như aspirin và ibuprofen. Chúng có thể làm tăng nguy cơ chảy máu cam.
Tham khảo thêm thông tin tại bài viết: Cầm máu đúng cách khi chảy máu cam.
Sau tuổi 50, hệ tiêu hóa và khả năng hấp thụ không còn tốt như thời trẻ. Trong giai đoạn này, chế độ dinh dưỡng sau tuổi 50 đóng vai trò là ‘liều thuốc’ tự nhiên giúp sửa chữa cơ thể và nâng cao chất lượng cuộc sống.
Mùa hè đến mang theo những ngày nắng rực rỡ, nhưng cũng tiềm ẩn nguy cơ lớn cho làn da của bạn. Ánh nắng mặt trời, dù cần thiết để tổng hợp vitamin D và mang lại cảm giác ấm áp, lại chứa tia cực tím (UV) có khả năng gây tổn thương da nghiêm trọng nếu không được bảo vệ đúng cách.
Thận đảm nhiệm nhiều chức năng để duy trì sức khỏe như điều hòa lượng nước và loại bỏ chất thải. Nếu không chăm sóc thận đúng cách, chức năng thận có thể bị suy giảm. Tham khảo một số loại trái cây tốt cho thận.
Có lẽ ít người biết rằng vỏ cam rất giàu một số chất dinh dưỡng, bao gồm chất xơ, vitamin C và các hợp chất thực vật như polyphenol rất có lợi cho sức khỏe.
Bạn có biết một thói quen đơn giản, dễ thực hiện vào mỗi đêm lại có thể là "chiến lược vàng" để quản lý huyết áp của mình không? Câu trả lời là: Đi ngủ đều đặn mỗi tối.
Dâu tằm là loại quả dân dã nhưng giàu dinh dưỡng, đặc biệt là hàm lượng chất chống oxy hóa dồi dào có lợi cho sức khỏe, nhất là với một số nhóm người cụ thể.
Mặc dù chiều cao trung bình của người Việt đã cải thiện đáng kể song vẫn còn khá khiêm tốn so với thế giới. Hành trình nâng cao tầm vóc cho thế hệ trẻ đòi hỏi một chiến lược đồng bộ, dài hạn từ chính sách vĩ mô đến từng bữa ăn của mỗi gia đình.
Tình trạng trẻ em từ chối thực phẩm trong giai đoạn mắc bệnh cấp tính, hay còn gọi là chán ăn bệnh lý (Pathological Anorexia), là một cơ chế tự vệ sinh học nhưng đồng thời cũng là một thách thức đối với quá trình điều trị.