Nghiện tập thể dục và nguy cơ lạm dụng thể dục
Tập thể dục có luôn luôn là tốt hay không?
Mặc dù tập thể dục là một trong những điều luôn được khuyến khích là một phần tốt đẹp của cuộc sống, nhưng việc lạm dụng tập thể dục thì lại là một góc khuất mà ít người để ý. Nghiện tập thể dục có thể dẫn đến những vấn đề sức khỏe thật sự và đã được cảnh báo bởi nhiều chuyên gia y tế
Vậy, nghiện tập thể dục là gì? Không giống như nhiều hành vi gây nghiện khác, nghiện tập thể dục là một việc khá khó khăn vì tập bao nhiểu là đủ? Và đến mức nào là thừa.
Khi nào tập thể dục trở nên không lành mạnh
Một số đặc điểm phân biệt tập thể dục thường xuyên lành mạnh và nghiện tập thể dục.
Thứ nhất, nghiện tập thể dục nằm ở động cơ tập thể dục bất thường, thay vì để cải thiện cuộc sống của người đó, nó gây ra nhiều vấn đề. Tập thể dục có thể đe doạ sức khoẻ, gây thương tích, tổn thương cơ thể do không nghỉ ngơi, và trong một số trường hợp (đặc biệt khi xảy ra đồng thời với rối loạn ăn uống), suy dinh dưỡng và các vấn đề khác.
Thứ hai, nghiện tập thể dục là tập nhiều quá đà, nghĩa là, một người nghiện tập thể dục tập thể dục quá nhiều và quá lâu mà không để cho cơ thể có thời gian phục hồi. Bình thường mọi người đều hăng hái tập thể dục và hạnh phúc với sự nghỉ xả hơi. Nhưng những người nghiện tập thể dục thường xuyên tập thể dục hàng giờ mỗi ngày, bất kể sự mệt mỏi hoặc bệnh tật. Đó là cách để đối phó với căng thẳng của cá nhân, họ sẽ cảm thấy lo lắng, thất vọng, hoặc khó chịu về cảm xúc nếu họ không thể làm như vậy.
Sự nhầm lẫn và tranh cãi về nghiện tập thể dục
Nghiện tập thể dục có lẽ là mâu thuẫn nhất của tất cả các loại nghiện bởi tập thể dục là một hành vi sức khỏe được quảng bá rộng rãi, được khuyến cáo để phòng ngừa và điều trị một loạt các bệnh tật, tập thể dục có thể là một phần hiệu quả trong việc điều trị các vấn đề về sức khoẻ tâm thần khác.
Tập thể dục thậm chí còn được tung hô như là một phần của một chương trình hồi phục hoàn toàn từ những nghiện ngập khác. Tập thể dục là một cách tiếp cận mới và hiệu quả để điều trị các vấn đề về sức khỏe tâm thần thường xảy ra hoặc bao gồm các loại nghiện như trầm cảm và rối loạn nhân cách biên giới (BPD). Có thể hiểu được cách mà một số bị nhầm lẫn bởi tập thể dục có thể là một loại nghiện.
Nhưng nghiện tập thể dục cũng có điểm chung với các nghiện hành vi khác, nghiện tập thể dục là một ý kiến gây tranh cãi. Nhiều chuyên gia đã nghĩ rằng tập thể dục quá mức có thể gây nghiện, tin rằng phải có một chất hoạt tính thần kinh gây ra các triệu chứng - chẳng hạn như cai nghiện - đối với một hoạt động là nghiện thật sự. Mặc dù có nhiều nghiên cứu cho thấy rằng tập thể dục sẽ giải phóng endorphin (opioid sản sinh trong cơ thể) và tập thể dục quá mức gây ra sự dung nạp cho các hoocmon và chất dẫn truyền thần kinh được giải phóng, các quá trình sinh lý thường không được coi là tương tự như các nghiện chất gây nghiện khác.
Tập thể dục hiện tại chưa được bao gồm trong Cẩm nang Chẩn đoán và Thống kê rối loạn tâm thần (DSM-5), tiêu chuẩn vàng về chẩn đoán rối loạn tâm thần, mặc dù một số tác giả đã đưa ra các tiêu chuẩn chẩn đoán.
Tập thể dục quá mức được bao gồm trong DSM-5 là một trong những tiêu chí gây rối loạn ăn uống cùng với các hành vi "bù đắp" khác được sử dụng để tránh tăng cân, như nôn mửa tự thân, ăn chay và lạm dụng thuốc nhuận tràng.
Làm thế nào là nghiện tập thể dục giống như nghiện khác?
Có một số điểm tương đồng giữa nghiện tập thể dục và nghiện ma tuý, bao gồm cả ảnh hưởng đến tâm trạng, dung nạp và cai nghiện.
Các chất dẫn truyền thần kinh và hệ thống khen thưởng của não đã bao hàm đến tập thể dục và các nghiện khác. Ví dụ, dopamine đã được tìm thấy đóng một vai trò quan trọng trong hệ thống thưởng tổng thể, và tập thể dục thường xuyên, tập thể dục quá mức đã được hiển thị để ảnh hưởng đến các bộ phận của bộ não liên quan đến dopamine.
Giống như các chất gây nghiện và hành vi khác, tập thể dục có liên quan đến niềm vui, và sự thích đáng về xã hội, văn hoá hoặc phụ văn hóa.
Thể dục lành mạnh và nghiện tập thể dục
Chỉ có 8% người sử dụng phòng tập thể dục tiêu chuẩn để đưa vào danh sách nghiện tập thể dục. Người nghiện tập thể dục sẽ tăng lượng tập thể dục để trải nghiệm lại cảm giác thoát ly hoặc mức độ cao tự nhiên mà họ đã từng trải qua với thời kỳ luyện tập ngắn. Họ báo cáo các triệu chứng cai nghiện khi họ không thể tập thể dục và có xu hướng tập luyện trở lại sau một thời gian cai nghiện hoặc kiểm soát. Ba phần trăm người dùng phòng tập thể dục cảm thấy họ không thể ngừng tập luyện.
Mặc dù có nhiều lý do để tập thể dục được chia sẻ giữa những người tập thể dục dù họ có bị nghiện hay không - sức khoẻ, thể dục thể hình, quản lý trọng lượng, hình ảnh cơ thể và giảm căng thẳng - những người tập thể dục không bị nghiện khác có lý do khác khiến họ nghiện tập thể dục không chia sẻ, ví dụ sự thư giãn và thời gian.
Những người có nguy cơ nghiện tập thể dục có những khó khăn trong các lĩnh vực khác trong cuộc sống của họ mà làm cho họ tập thể dục đến mức nguy hiểm. Họ cảm thấy rằng tập thể dục là điều quan trọng nhất trong cuộc đời của họ, và họ sử dụng tập thể dục như là một cách thể hiện cảm xúc bao gồm giận dữ, lo lắng và đau buồn, và để đối phó với công việc và căng thẳng trong mối quan hệ.
Một số người biết rằng tập thể dục quá mức của họ đã gây ra mâu thuẫn với thành viên trong gia đình họ. Một chức năng trung tâm của nghiện tập thể dục là cảm giác kiểm soát - qua tâm trạng, cơ thể, môi trường - mà tập thể dục cung cấp.
Nếu bạn nghĩ rằng bạn có thể nghiện tập thể dục
Tập thể dục là một cách tuyệt vời để kiểm soát căng thẳng và để giải quyết những cảm giác tiêu cực. Nếu nhu cầu tập thể dục của bạn lớn hơn khả năng quản lý mối quan hệ và cảm xúc của bạn, nhiều người cần được giúp đỡ nhiều hơn, để vượt qua nghiện ngập và tìm cách đối phó lành mạnh hơn. Nói chuyện với bác sĩ của bạn về cách tốt nhất để điều trị nghiện tập thể dục của bạn
Tham khảo thêm thông tin tại bài viết: Tập luyện bao nhiêu là đủ?
Người bị vảy nến nên bổ sung các loại thực phẩm chống viêm, giàu vitamin đồng thời hạn chế những thực phẩm có khả năng khiến bệnh phát triển, góp phần kiểm soát tốt bệnh và giúp làn da đẹp mịn màng hơn.
Đẻ mắc vai hay còn gọi là dấu hiệu “con rùa” - là tình trạng xảy ra khi một hoặc cả hai vai của em bé bị kẹt trong quá trình sinh thường. Không có dấu hiệu báo trước và không có cách nào để ngăn ngừa tình trạng này xảy ra. Nguyên nhân gây ra tình trạng này có thể bao gồm việc em bé quá lớn, xương chậu của mẹ nhỏ hoặc đỡ đẻ sai tư thế. Tình trạng này có thể dẫn đến các biến chứng nghiêm trọng bao gồm cả chấn thương thần kinh cho em bé. Cùng đọc bài viết sau để hiểu thêm về tình trạng này!
Tầm vóc không chỉ là thước đo chiều cao đơn thuần mà còn phản ánh sức khỏe và sự phát triển toàn diện của một dân tộc. Tuy nhiên, thực trạng chiều cao của người Việt Nam hiện nay vẫn còn nhiều hạn chế so với bạn bè quốc tế
Mùa xuân đến, mang theo không khí ấm áp và sức sống mới cho vạn vật. Tuy nhiên, đây cũng là thời điểm giao mùa, khí hậu biến đổi thất thường, tạo điều kiện cho các loại vi khuẩn, virus và mầm bệnh sinh sôi phát triển.
Ngày 2 tháng 4 hàng năm, thế giới cùng hướng về Ngày Thế Giới Nhận Thức về Tự Kỷ – một sự kiện do Liên Hợp Quốc khởi xướng nhằm kêu gọi sự quan tâm sâu sắc hơn đến rối loạn phổ tự kỷ (ASD).
Mùa xuân là thời điểm giao mùa, khí hậu thất thường, hanh khô, độ ẩm thấp, dễ gây ra những ảnh hưởng không tốt đến làn da nhạy cảm của trẻ nhỏ.
Tuổi mãn kinh không chỉ gây ra nhiều vấn đề về sức khỏe sinh lý nữ, mà còn ảnh hưởng đến làn da. Chị em phụ nữ nên lưu ý điều gì khi chăm sóc da tuổi ngoài 40?
Giao mùa là thời điểm chuyển tiếp giữa các mùa trong năm, kéo theo sự thay đổi của thời tiết, khí hậu. Đối với người cao tuổi, giai đoạn này thường tiềm ẩn nhiều nguy cơ sức khỏe do hệ miễn dịch suy giảm và cơ thể dần lão hóa.