Gân có rất nhiều hình dạng và kích thước khác nhau. Một số gân có kích thước rất nhỏ như gân gây ra cử động của ngón tay, và một số thì to hơn nhiều chẳng hạn như gân Achilles ở gót chân. Khi hoạt động bình thường, các gân trượt dễ dàng và nhịp nhàng theo nhịp co cơ.
Đôi khi các gân bị viêm vì nhiều lý do và dẫn đến co kéo cơ bắp gây khó chịu. Nếu sự cử động trượt bình thường của gân bị suy yếu, các gân sẽ bị viêm và quá trình vận động sẽ trở nên đau đớn. Hiện tượng này được gọi là viêm gân.
Nguyên nhân
Có hàng trăm gân rải rác khắp cơ thể con người, nhưng tình trạng viêm gân có xu hướng xảy ra ở một số ít các gân cụ thể. Những gân này thường có một phần diện tích ít được cung cấp máu dẫn đến tổn thương mô và có sự hồi phục kém. Khu vực của một gân dễ bị tổn thương như vậy được gọi là "vùng lưu vực," khu vực của gân ít được cung cấp máu nhất.
Trong những vùng lưu vực này, cơ thể gặp khó khăn trong việc cung cấp oxy và chất dinh dưỡng cần thiết để chữa lành gân, đó là lý do tại sao chúng ta thấy các vấn đề phổ biến liên quan đến gân luôn xuất hiện ở một số bộ phận nhất định trên cơ thể.
Viêm gân đa số chủ yếu là do một chấn thương quá nặng. Thường khi con người bắt đầu thực hiện một hoạt động mới hoặc tập thể dục thì gân dễ bị kích thích.
Các vấn đề về gân thường gặp ở những người trong độ tuổi từ 40 đến 60. Ở cơ thể họ gân không còn đàn hồi như người trẻ tuổi trong khi cơ thể vẫn chịu các tác động tương tự.
Thỉnh thoảng, viêm gân có thể do một nguyên nhân về giải phẫu gây nên. Nếu gân không có một đường nhẵn để trượt qua, nhiều khả năng gân sẽ bị kích thích và viêm. Với những tình trạng bất thường này, điều trị phẫu thuật là cần thiết để cấu trúc lại các gân.
Viêm gân hầu như luôn chẩn đoán được trên thăm khám lâm sàng. Các dấu hiệu liên quan đến bệnh viêm gân bao gồm:
Các triệu chứng có thể bắt đầu xuất hiện đột ngột thường là trong trường hợp sau khi bị chấn thương hoặc sau một thời gian hoạt động quá nhiều. Sự khởi đầu này cũng có thể xuất hiện dần dần và phát triển trong nhiều tuần hoặc vài tháng. Tuy nhiên ở cả 2 trường hợp thì các triệu chứng đều tương tự nhau.
Chụp X-quang và cộng hưởng từ (MRI) có cần thiết?
Các phương pháp chiếu chụp như X-quang và MRI thường không cần thiết cho việc chẩn đoán viêm gân.
Trong khi chúng không được dùng để chẩn đoán viêm gân, chụp X-quang có thể được thực hiện để đảm bảo không có vấn đề sức khỏe gì khác ở bệnh nhân, chẳng hạn như gãy xương cũng có thể gây ra các triệu chứng đau và sưng. X-quang có thể chỉ ra dấu hiệu sưng xung quanh gân.
Cộng hưởng từ cũng là một xét nghiệm kiểm tra tốt để xác định triệu chứng sưng và sẽ cho thấy dấu hiệu của viêm gân. Tuy nhiên, các xét nghiệm này thường không cần thiết để khẳng định chẩn đoán. MRI thường chỉ được thực hiện nếu bác sĩ nghi ngờ về một vấn đề khác gây ra các triệu chứng ở bệnh nhân.
Khi chẩn đoán về viêm gân được khẳng định, bước tiếp theo là tiến hành điều trị thích hợp. Quá trình điều trị phụ thuộc vào từng loại viêm gân cụ thể. Điều trị viêm gân có thể được bắt đầu ngay khi bệnh viêm gân được xác nhận có ở bệnh nhân.
Không ít người trên 50 tuổi than phiền rằng ăn ít hơn nhưng không giảm cân, thậm chí vòng bụng còn tăng. Nguyên nhân không đơn thuần nằm ở lượng thức ăn, mà còn liên quan đến những thay đổi tự nhiên của quá trình lão hóa và mức độ hoạt động thể lực.
Bữa ăn vội vã cùng thói quen vừa ăn vừa lướt điện thoại, máy tính sẽ gây áp lực lên hệ tiêu hóa, khiến việc giảm cân khó khăn. Khi ăn chậm nhai kỹ giúp cơ thể nhận biết tín hiệu no đúng lúc, từ đó kiểm soát lượng calo nạp vào và hỗ trợ giảm cân bền vững.
Ngày 8/8/2026, tại Nha Trang, Hội Dinh dưỡng Việt Nam phối hợp cùng Viện Pasteur Nha trang và Hội Quân dân Y đã tổ chức Hội thảo khoa học Dinh dưỡng lâm sàng và Tiết chế khu vực miền Trung và Tây Nguyên 2026 với chủ đề “Dinh dưỡng hợp lý với bệnh nhiễm trùng” với sự tham gia của hơn 150 nhà khoa học, các giáo sư, tiến sỹ, bác sỹ chuyên ngành dinh dưỡng, ngành truyền nhiễm, đại diện cơ sở đào tạo y học, các bệnh viện khu vực miền Trung và Tây Nguyê
Xì hơi là một phần bình thường của quá trình tiêu hóa. Hầu hết các trường hợp xì hơi thường xuyên đều liên quan đến thức ăn hoặc thói quen ăn uống. Nhưng nếu tần suất xì hơi đột nhiên thay đổi hoặc đi kèm với các triệu chứng khác, đó có thể là dấu hiệu của một vấn đề tiêu hóa tiềm ẩn.
Đạm Whey thường được sử dụng phổ biến với những người đang tập thể hình hoặc những người muốn xây dựng cơ bắp. Tuy nhiên một số nhà sản xuất đã trộn lẫn thêm glycocorticoid để lừa gạt người tiêu dùng và gây hại cho cơ thể. Cùng tìm hiểu những tác hại chính và cách tránh mua phải loại đạm này qua bài viết sau!
Đi bộ là một hình thức vận động đơn giản nhưng mang lại nhiều lợi ích cho sức khỏe não bộ. Duy trì khoảng 30 phút đi bộ mỗi ngày có thể hỗ trợ tuần hoàn não, cải thiện tâm trạng và góp phần duy trì một số chức năng nhận thức khi tuổi tác tăng lên.
Nếu bạn sắp có một chuyến đi, có lẽ ngộ độc thực phẩm không nằm trong danh sách những điều bạn muốn trải nghiệm. Tuy nhiên, ước tính có khoảng 30-70% người sẽ bị " tiêu chảy khi đi du lịch ", một dấu hiệu của ngộ độc thực phẩm, trong hoặc ngay sau chuyến đi của họ. Dưới đây là một số bước bạn có thể thực hiện để giảm nguy cơ gặp rủi ro, đồng thời vẫn tận hưởng được văn hóa và ẩm thực địa phương.
Râu ngô là một dược liệu quen thuộc trong y học cổ truyền với tác dụng lợi tiểu, hỗ trợ chuyển hóa. Loại trà dân dã này đang được nhiều người sử dụng như một thức uống hỗ trợ vóc dáng bên cạnh chế độ ăn uống và vận động.