Bạn biết gì về xơ hóa phổi tự phát (IPF)?
Đã bao nhiêu lần bạn nghe ai đó nói: Nó không thể tệ như vậy được!. Câu nói này đối với với những bệnh nhân mắc chứng xơ hóa phổi tự phát quả thật gây đau lòng vô cùng. IPF có thể không nổi tiếng như COPD và các bệnh phổi khác, tuy nhiên điều đó không có nghĩa là bạn không chủ động để tiếp cận và tìm hiểu về nó.
Tổng quan
Xơ hóa phổi tự phát được biết đến như một căn bệnh không hề “nổi tiếng” cho đến khi bạn hoặc người thân bạn được chẩn đoán mắc bệnh. Xơ hóa phổi tự phát khiến cho các mô trong phổi trở nên cứng ngắc, khiến bạn khó thở, khó hít thở một các tự nhiên. Triệu chứng chính là khó thở, giảm oxy trong máu và dẫn đến mệt mỏi. Mỗi bệnh nhân lại là một trường hợp khác nhau, vì vậy việc nói chuyện với bác sĩ của mình để biết thêm chi tiết về sự tiến triển của bệnh trong trường hợp bản thân mắc phải là vô cùng quan trọng.
Chẩn đoán
Các dấu hiệu và triệu chứng của IPF phát triển chậm theo thời gian. Điều này khiến cho các bác sĩ khó chẩn đoán nó ngay lập tức.
Ở Hoa Kỳ, mỗi năm có khoảng 30.000 đến 40.000 trường hợp IPF được phát hiện mới. IPF thường ảnh hưởng đến những người trong độ tuổi từ 50 đến 70. Tuổi thọ trung bình sau chẩn đoán thường kéo dài khoảng 3 đến 5 năm bởi IPF ảnh hưởng rất nhiều đến cuộc sống sau này của người bệnh.

Quản lý và điều trị
Hiện tại vẫn chưa có biện pháp giúp chữa khỏi IPF, vì vậy việc giám sát và quản lý các triệu chứng vẫn dựa trên lựa chọn điều trị có sẵn. Mục tiêu chính của điều trị là giảm viêm phổi và làm chậm việc mất chức năng phổi. Việc này cho phép bạn cảm thấy thở dễ dàng hơn rất nhiều.
Các lựa chọn điều trị phổ biến nhất hiện nay bao gồm: sử dụng thuốc để kiểm soát tình trạng viêm, giảm thiểu tình trạng sẹo mô phổi và liệu pháp oxy cho phép bạn thở dễ dàng hơn.
Việc cấy ghép phổi có thể cần thiết, tuy nhiên thường được xem là bước điều trị cuối cùng. Bên cạnh đó, IPF có thể điều trị bằng cách thực hiện một vài thay đổi trong lối sống như:
Những biến chứng có thể phát sinh nếu chức năng hô hấp suy giảm nghiêm trọng. Một số biến chứng được biết đến bao gồm suy tim, viêm phổi, tăng huyết áp phổi và thuyên tắc phổi (cục máu đông trong phổi). Đợt cấp tính có thể xảy ra sau khi nhiễm trùng, suy tim hoặc thuyên tắc phổi. Tuy nhiên vẫn có trường hợp rải rác mới gặp phải.
Nếu bản thân bạn đang gặp bất kỳ triệu chứng nào của IPF, hãy lập tức tìm đến bác sĩ hoặc các chuyên gia chăm sóc sức khỏe để chủ động tiếp cận với sức khỏe của bản thân để có được giải pháp tốt nhất.
Thông tin chi tiết tham khảo thêm tại: Xơ hóa phổi có liên quan đến viêm khớp dạng thấp không?
Mặc dù bệnh lao hoàn toàn có thể phòng ngừa và điều trị khỏi, đây vẫn là một trong những nguyên nhân gây tử vong hàng đầu do các bệnh truyền nhiễm trên toàn cầu. Trung bình mỗi ngày, thế giới ghi nhận gần 30.000 người mắc mới và hơn 4.100 ca tử vong. Bệnh tiến triển âm thầm, phát hiện muộn, dẫn đến nguy cơ lây lan diện rộng trong cộng đồng trước khi người bệnh được can thiệp y tế.
Khi bắt đầu dùng thuốc hạ huyết áp, người bệnh vẫn cần điều chỉnh chế độ ăn, đặc biệt hạn chế muối, rượu bia, đường và chất béo...
Nghệ được biết đến với các lợi ích chống oxy hóa và chống viêm, giúp giảm nguy cơ mắc nhiều bệnh viêm mãn tính. Việc dùng nghệ cùng với các chất bổ sung khác có thể tăng cường khả năng hấp thụ và mang lại thêm nhiều lợi ích cho sức khỏe.
Chuẩn bị bữa sáng đủ chất tại nhà giúp con duy trì thể lực và tỉnh táo suốt buổi học khi bước vào năm học mới.
Ngứa hậu môn có thể gây lo ngại, nhưng thường không phải là dấu hiệu của ung thư hậu môn.
Thói quen uống nước ép củ dền trong 7 ngày liên tục có thể mang đến một số cải thiện bất ngờ cho sức khỏe.
Mọi người có thể vô tình bị nhiễm ký sinh trùng từ chó và mèo khi chẳng may nuốt phải đất, cát hoặc nhiễm bẩn từ phân của vật nuôi - bệnh giun đũa Toxocariasis là một trong số đó, ấu trùng giun có thể di chuyển đến các cơ quan trong cơ thể người và gây hại, cùng tìm hiểu về bệnh giun đũa Toxocariasis qua bài viết sau!
Quả lê mọng nước giàu chất xơ và vitamin C giúp dưỡng ẩm niêm mạc phế quản, tăng sức đề kháng, bảo vệ hệ hô hấp khi giao mùa. Vậy ăn bao nhiêu là đủ?