Phơi nhiễm với HIV: Lời khuyên cho nhân viên y tế
TRong công việc hàng ngày, tại cơ sở y tế, nhân viên y tế có rất nhiều nguy cơ phơi nhiễm rất cao với các tác nhân gây bệnh, trong đó có virus HIV. Virus HIV lây truyền thông qua tiếp xúc với một số chất dịch cơ thể của người nhiễm, bao gồm máu, mủ, dịch nôn mửa, tinh dịch, dịch tiết âm đạo, sữa mẹ ... Các loại chất lỏng như nước mắt, nước bọt, mồ hôi, và nước tiểu, chứa rất ít hoặc không có virus nên không có khả năng lây truyền HIV trừ khi trộn lẫn với máu.

Hướng dẫn phòng tránh phơi nhiễm
Có nhiều biện pháp cần được thực hiện để ngăn ngừa sự phơi nhiễm với HIV trong quá trình làm việc tại bệnh viện.
Đầu tiên, nhân viên y tế nên xử trí tất cả các dịch tiết của cơ thể người bệnh theo đúng quy trình xử lý. Bởi vì bạn chưa biết chắc người bệnh đã nhiễm virus HIV hay chưa, nên cần áp dụng đầy đủ các biện pháp phòng ngừa, bao gồm:

Sử dụng đồ bảo hộ, chẳng hạn như găng tay và kính bảo hộ
Nếu phơi nhiễm xảy ra, nhân viên y tế nên làm theo các bước cơ bản dưới đây:

Nhân viên y tế bị phơi nhiễm sẽ được các chuyên gia y tế đánh giá sự phơi nhiễm. Nếu nhân viên y tế có một vết rách da hoặc bị cắt, có thể cần sử dụng một liều phòng uốn ván tăng cường. Dùng thuốc điều trị phơi nhiễm HIV ngay nếu cần.
Bác sĩ điều trị phơi nhiễm sẽ hỏi rõ hơn về tình hình khi xảy ra phơi nhiễm, vết thương hoặc cắt trên bề mặt da, vết nhầy hoặc dịch cơ thể trên da, thông tin về nguồn phơi nhiễm và các thông tin cá nhân của nhân viên y tế bị phơi nhiễm.
Cách xử lý phơi nhiễm sẽ phụ thuộc những thông tin thu được sau quá trình thăm khám và từ các câu hỏi của bác sĩ điều trị phơi nhiễm. Nhân viên y tế có thể sẽ được dùng thuốc để giảm nguy cơ bị nhiễm HIV và cũng có thể kê thuốc để phòng ngừa viêm gan và giang mai. Bên cạnh đó, nhân viên y tế cũng cần thực hiện các xét nghiệm cần thiết khác như: công thức máu, xét nghiệm chức năng gan, thận…
Một lựa chọn khác là điều trị dự phòng sau phơi nhiễm (PEP) để ngăn chặn virus HIV gây nhiễm trùng. Nếu kết quả xét nghiệm vẫn là dương tính, điều trị có thể giúp làm giảm sức mạnh và sự tiến triển của virus. Tuy nhiên, thuốc dùng để dự phòng có một số tác dụng phụ như buồn nôn, tiêu chảy, đau dạ dày hoặc cảm thấy khó chịu và các triệu chứng khác.
Nhân viên y tế nên tránh những tiếp xúc liên quan cho đến khi kết thúc xử trí phơi nhiễm HIV. Không được hiến máu hay nội tạng, và không trao đổi chất dịch cơ thể khi quan hệ tình dục. Nếu nhân viên y tế đang có ý định mang thai, hãy trì hoãn việc này cho đến khi kết thúc quá trình điều trị dự phòng phơi nhiễm. Nếu nhân viên y tế đang cho con bú sữa mẹ, nên chuyển sang cho bé ăn sữa bột.
Những điều cần biết
Sau khi phơi nhiễm với HIV, kết quả xét nghiệm đầu tiên thường là âm tính. Tuy nhiên, điều này không có nghĩa là đối tượng phơi nhiễm không hoặc sẽ không bị nhiễm bệnh. Có một khoảng thời gian được gọi là chuyển đảo huyết thanh, có thể kéo dài từ 1 - 3 tuần kể từ khi phơi nhiễm, nhưng một số trường hợp hiếm hoi có thể mất đến 6 tháng hoặc 1 năm. Trong thời gian này, cơ thể người phơi nhiễm sẽ phát triển các kháng thể HIV để tấn công virus. Họ có thể có các triệu chứng giống như cúm, như sốt, đau nhức, phát ban và sưng hạch bạch huyết. Điều này thường chỉ ra sự có mặt của nhiễm HIV.
Do có sự chuyển đảo huyết thanh, đối tượng phơi nhiễm cần phải làm xét nghiệm HIV nhiều lần. Tùy từng trường hợp cụ thể, bác sĩ sẽ thông báo mức độ thường xuyên phải làm xét nghiệm. Khoảng thời gian đề nghị kiểm tra lại thường là sau 6 tháng kể từ ngày phơi nhiễm.
Sau khi phơi nhiễm, đối tượng có thể cảm thấy tức giận, sợ hãi, xấu hổ, hoặc trầm cảm. Trong khoảng thời gian vô cùng khó khăn cho việc điều trị phòng ngừa và chờ đợi hết quả, họ có thể muốn tìm kiếm sự hỗ trợ từ một chương trình trợ giúp nhân viên y tế của ngành hoặc các đơn vị phòng chống HIV/AIDS.
Tham khảo thêm thông tin tại bài viết: Đã phát triển thành công thuốc có thể chữa khỏi HIV và AIDS?
Giấc ngủ đóng vai trò đặc biệt quan trọng đối với sự phát triển thể chất và não bộ của trẻ nhỏ. Tuy nhiên, không ít phụ huynh tại nước ta đang đối mặt với tình trạng trẻ khó ngủ, ngủ không sâu giấc, hay thức giấc ban đêm – đặc biệt ở nhóm trẻ có biểu hiện tăng động, hiếu động quá mức.
Sốt xuất huyết nhẹ gây sốt cao và các triệu chứng giống cúm. Sốt xuất huyết nặng, còn gọi là sốt xuất huyết Dengue, có thể gây chảy máu nghiêm trọng, tụt huyết áp đột ngột (sốc) và tử vong.
Khoảng 30–50% tử vong do ung thư có thể được phòng tránh bằng việc điều chỉnh các yếu tố nguy cơ đã biết: không hút thuốc, duy trì cân nặng hợp lý, ăn uống lành mạnh (nhiều rau củ quả), vận động đều đặn, hạn chế rượu và tuân thủ các chương trình tầm soát phù hợp.
Cảm giác nóng rát dạ dày là triệu chứng tiêu hóa khá phổ biến, có thể gặp ở mọi lứa tuổi. Dù thường bị xem nhẹ, song đây có thể là dấu hiệu cảnh báo nhiều vấn đề sức khỏe tiềm ẩn liên quan đến dạ dày - tá tràng, thậm chí là các bệnh lý nguy hiểm nếu kéo dài và không được điều trị.
Trà thanh nhiệt Dr Thanh là một sản phẩm đồ uống thảo mộc đóng chai sản xuất bằng công nghệ chiết lạnh vô trùng (Aseptic). Ngoài ba vị đã nêu trước đó (Kim ngân hoa, Cúc hoa, La hán quả), sản phẩm còn phối hợp thêm các thảo mộc khác: Hạ khô thảo, Cam thảo, Đản hoa, Tiên thảo...
Đối với người sở hữu làn da khô, cảm giác căng rát và sự xuất hiện của những vảy da nhỏ là nỗi ám ảnh suốt những ngày lạnh. Thay vì phụ thuộc vào các loại mặt nạ giấy đóng gói sẵn, nên sử dụng những nguyên liệu tự nhiên tự chế loại mặt nạ làm dịu làn da.
Nhiều người trong chúng ta dán mắt vào điện thoại, màn hình máy tính và các thiết bị kỹ thuật số khác cả ngày, có thể gây khó chịu và các triệu chứng như khô mắt, nhìn mờ, đau đầu. Những triệu chứng đó thường chỉ là tạm thời, nếu bạn biết chăm sóc đúng cách, đôi mắt có thể vẫn sắc nét và khỏe mạnh; Nhưng điều đó đòi hỏi bạn phải chú ý đến vị trí đặt màn hình, thời điểm nghỉ ngơi và mức độ quan tâm đến các triệu chứng mỏi mắt.
Cam thảo là một trong những thành phần xuất hiện rất phổ biến trong các loại trà thảo mộc, từ trà pha thủ công, trà túi lọc đến đồ uống thảo mộc đóng chai. Cam thảo có tên khoa học là Glycyrrhiza glabra. Tại Việt Nam, thường gặp các dạng dược liệu được gọi chung là cam thảo như cam thảo bắc, cam thảo nam và cam thảo dây, với nguồn gốc và đặc điểm dược tính khác nhau.