Gần 24 triệu người Mỹ mặc một vài dạng của bệnh tự miễn, chẳng hạn lupus, viêm khớp dạng thấp và tiểu đường tuýp 1. (có tới hàng trăm loại bệnh!) Không có xét nghiệm đặc hiệu cho phần lớn các bệnh này, bác sĩ thường xem xét các triệu chứng, tiền sử bệnh và các yếu tố nguy cơ trước khi đưa ra chẩn đoán.
Chẩn đoán những bệnh này không đơn giản. Một khảo sát từ Hiệp hội những bệnh tự miễn Hoa Kỳ cho thấy phần lớn bệnh nhân gặp năm bác sĩ khác nhau trong vòng 5 năm trước khi thực sự rõ nguyên nhân triệu chứng. Nhận thức sớm về những yếu tố nguy cơ chủ yếu sẽ giúp người bệnh được chẩn đoán và điều trị nhanh hơn.
Bạn có tiền sử gia đình có các vấn đề về bệnh tự miễn
Một số bệnh như lupus và đa xơ cứng có xu hướng di truyền trong gia đình. Trong một số trường hợp khác, có quan hệ gần với người bệnh tự miễn có nghĩa là bạn có nguy cơ có bệnh tự miễn nhiều hơn. Chẳng hạn, nếu mẹ bạn có bệnh Graves, bạn có thể không bị bệnh Graves nhưng bạn có nhiều nguy cơ bị viêm khớp dạng thấp.
Bạn đời có bệnh celiac
Dù không có quan hệ huyết thống, nhưng một nghiên cứu năm 2015 cho thấy kết hôn với người bị bệnh celiac làm tăng nguy cơ phát triển bệnh tự miễn chẳng hạn bệnh Crohn, viêm khớp dạng thấp, hoặc lupus. Các cặp vợ chồng phơi nhiễm với nhiều yếu tố môi trường và nhiễm khuẩn như nhau, vì vậy điều này đóng vai trò trong việc phát triển bệnh tự miễn.
Bạn là phụ nữ
Nhìn chung, bệnh tự miễn xảy ra ở phụ nữ nhiều gấp ba lần nam giới, một số bệnh cụ thể đặc biệt xảy ra nhiều ở phụ nữ. Chẳng hạn, phụ nữ có nguy cư bị lupus gấp 9 lần so với nam gới và gấp đôi đối với viêm khớp dạng thấp. Nhiều phụ nữ có triệu chứng đầu tiên trong và sau khi mang thai, hormon có thể là một tác nhân.
Phụ nữ Mỹ gốc Phi, Mỹ Latinh, châu Á hoặc người Mỹ bản địa có nguy cơ tiến triển bệnh lupus gấp 3 lần phụ nữ da trắng, và họ có xu hướng bộc lộ triệu chứng từ rất sớm.
Bạn đã có một bệnh tự miễn
Không công bằng, nhưng sự thật là nếu bạn đã có một bệnh tự miễn, bạn sẽ có nguy cơ bị bệnh khác nhiều hơn. Khoảng 25% những người có bệnh tự miễn sẽ bị mắc một vài bệnh; chẳng hạn, người bị vẩy nến có nguy cơ bị viêm khớp dạng thấp, lupus, rụng tóc và/hoặc xơ cứng bì nhiều hơn. Nếu không may, người bệnh bị ba rối loạn tự miễn trở lên, gọi là hội chứng đa tự miễn (MAS).
Lá tía tô mang lại nhiều lợi ích cho sức khỏe, nhưng không phải ai cũng phù hợp sử dụng. Một số đối tượng nếu dùng không đúng cách có thể gặp tác dụng không mong muốn, cần thận trọng khi đưa vào chế độ ăn.
Thông thường, khi nhắc đến ung thư, người ta thường nghĩ ngay đến tình trạng sụt cân nhanh chóng. Tuy nhiên, đối với ung thư đại trực tràng, thực tế lại có thể gây ra những biểu hiện ngược lại như đầy hơi và tăng cân.
Mùa hè mới bắt đầu nhưng nhiều khu vực trên cả nước đã phải đối mặt với những đợt nắng nóng gay gắt, đe dọa sức khỏe cộng đồng.
Nhiều người cho rằng ăn nhiều nhãn, vải dễ gây 'nóng trong', nổi mụn hay nhiệt miệng. Thực tế, điều này có liên quan đến hàm lượng đường cao và cách cơ thể phản ứng với chế độ ăn, đặc biệt khi tiêu thụ quá mức.
Hắc lào là bệnh nhiễm trùng da do vi nấm nhóm Dermatophytes gây ra, biểu hiện bằng các mảng đỏ, ngứa, có vảy, hình vòng hoặc tròn như đồng tiền, thường xuất hiện ở vùng da ẩm ướt (bẹn, kẽ chân, mông) và có thể lây lan nhanh qua tiếp xúc trực tiếp, đồ dùng cá nhân, động vật hoặc đất bẩn, phát triển mạnh trong thời tiết nóng ẩm
Nhiều người sau tuổi 50 chọn nhịn ăn để giảm cân vì nghĩ càng ăn ít càng nhanh xuống cân. Tuy nhiên, ở độ tuổi này, việc cắt giảm năng lượng quá mức có thể gây ảnh hưởng không nhỏ đến sức khỏe.
Sau tuổi 30, cơ thể chúng ta bắt đầu một quá trình hao mòn thầm lặng: cứ mỗi thập kỷ, khoảng 3% - 5% khối lượng cơ bắp sẽ biến mất. Nếu không có biện pháp can thiệp, sự suy giảm này sẽ dẫn đến hội chứng mất cơ, khiến những việc đơn giản như mở nắp lọ hay đứng dậy khỏi ghế cũng trở thành một thử thách với người cao tuổi.
Đi bộ là một trong những hình thức vận động đơn giản và dễ duy trì nhất. Chỉ cần tăng số bước mỗi ngày và duy trì đều đặn trong vài tháng, cơ thể đã có nhiều thay đổi tích cực từ vóc dáng, năng lượng đến tinh thần.