Thông thường chứng này không gây ảnh hưởng gì nghiêm trọng, nhưng trong một số trường hợp làm cho bệnh nhân thấy khó chịu và phiền phức. Đó không được coi là một bệnh, mà là triệu chứng của rất nhiều bệnh nền. Ở Mỹ, có khoảng 36 triệu người mắc chứng bệnh này, và trong hầu hết các trường hợp chỉ có người bệnh mới nghe được những âm thanh bất thường trên.
Những âm thanh bất thường này có thể xuất phát từ một trong 4 thành phần cấu tạo của tai, đó là : tai ngoài, tai giữa, tai trong và não bộ. Đôi khi chứng ù tai này chỉ là một biểu hiện sinh lý, nghĩa là không có ý nghĩa bệnh lý.
Ví dụ, khi ta đi vào một phòng cách âm, khi đó các âm thanh bình thường bên ngoài trở nên nhỏ đi, vì thế tai ta trở nên nhạy với các âm thanh từ bên trong cơ thể ta. Bình thường các âm thanh ít gây sự chú ý của chúng ta vì chúng bị các tiếng ồn xung quanh ta át mất. Bất kì vật gì, như ráy tai hay một vật lạ nào đó bịt mất ống tai ngoài, các âm thanh bên ngoài không đến được tai ta, thế là chúng ta bắt đầu nghe được các âm thanh từ bên trong đầu. Dịch, viêm, hoặc một bệnh lý nào đó của vùng tai giữa và màng nhĩ cũng gây nên chứng ù tai này.
Một trong những nguyên nhân thường gặp khác của chứng ù tai là do tổn thương các đầu tận cùng cảm giác của dây thần kinh thính giác. Khi chúng ta càng lớn tuổi, thì dây thần này của chúng ta càng bị nhiều tổn thương và hậu quả tất yếu là bị chứng ù tai này.
Ngày nay, một nguyên nhân hàng đầu nữa gây ù tai là do hàng ngày ta phải chịu đựng quá nhiều tiếng ồn cường độ lớn. Đáng tiếc là rất nhiều người không thấy được tác hại của những âm thanh này, của tiếng súng nổ, tiếng nhạc mở lớn …Một số loại thuốc (như aspirin), và một số bệnh của tai trong (hội bệnh Meniere chẳng hạn), cũng gây ù tai. Hiếm khi ù tai lại là biểu hiện của những bệnh lý nguy hiểm như u não (khối u nằm ở vùng thính giác trong não) hay phình mạch máu não.
Làm cách nào để đánh giá được chứng ù tai ?
Một bệnh sử đầy đủ, khám lâm sàng kĩ lưỡng và thực hiện một số xét nghiệm cận lâm sàng có thể giúp người thầy thuốc tìm được chính xác căn nguyên của bệnh ù tai. Điều này rất cần thiết cho các bác sĩ xác định xem bệnh ù tai này là liên tục, từng cơn, hay theo nhịp mạch (xuất hiện tương ứng với nhịp tim) hay nó lại liên quan với một tình trạng giảm thính lực, hoặc chóng mặt, hoa mắt. Ít khi mà nguyên nhân của chứng ù tai lại không xác định được, và những bệnh nhân có chứng ù tai kéo dài không rõ nguyên nhân này cần phải thực hiện một test để đánh giá thính lực (gọi là thính lực đồ). Một vài trường hợp có giảm thính lực có thể gợi ý nguyên nhân ù tai cho người thầy thuốc.
Một số nghiệm pháp khác, như nghiệm pháp đánh giá đáp ứng của não bộ vế thính giác , giúp đánh giá hoạt động của dây thần kinh thính giác và đường dẫn truyền của các xung thần kinh trong não bộ, hoặc chụp cắt lớp điện toán (CT scan), chụp cộng hưởng từ nhân (MRI), có thể giúp phát hiện một khối u trong não nẳm ở thần kinh thính giác hoặc thần kinh tiền đình (dây thần kinh giúp cơ thể giữ được thăng bằng trong không gian).
Thông thường, khi nhắc đến ung thư, người ta thường nghĩ ngay đến tình trạng sụt cân nhanh chóng. Tuy nhiên, đối với ung thư đại trực tràng, thực tế lại có thể gây ra những biểu hiện ngược lại như đầy hơi và tăng cân.
Mùa hè mới bắt đầu nhưng nhiều khu vực trên cả nước đã phải đối mặt với những đợt nắng nóng gay gắt, đe dọa sức khỏe cộng đồng.
Nhiều người cho rằng ăn nhiều nhãn, vải dễ gây 'nóng trong', nổi mụn hay nhiệt miệng. Thực tế, điều này có liên quan đến hàm lượng đường cao và cách cơ thể phản ứng với chế độ ăn, đặc biệt khi tiêu thụ quá mức.
Hắc lào là bệnh nhiễm trùng da do vi nấm nhóm Dermatophytes gây ra, biểu hiện bằng các mảng đỏ, ngứa, có vảy, hình vòng hoặc tròn như đồng tiền, thường xuất hiện ở vùng da ẩm ướt (bẹn, kẽ chân, mông) và có thể lây lan nhanh qua tiếp xúc trực tiếp, đồ dùng cá nhân, động vật hoặc đất bẩn, phát triển mạnh trong thời tiết nóng ẩm
Nhiều người sau tuổi 50 chọn nhịn ăn để giảm cân vì nghĩ càng ăn ít càng nhanh xuống cân. Tuy nhiên, ở độ tuổi này, việc cắt giảm năng lượng quá mức có thể gây ảnh hưởng không nhỏ đến sức khỏe.
Sau tuổi 30, cơ thể chúng ta bắt đầu một quá trình hao mòn thầm lặng: cứ mỗi thập kỷ, khoảng 3% - 5% khối lượng cơ bắp sẽ biến mất. Nếu không có biện pháp can thiệp, sự suy giảm này sẽ dẫn đến hội chứng mất cơ, khiến những việc đơn giản như mở nắp lọ hay đứng dậy khỏi ghế cũng trở thành một thử thách với người cao tuổi.
Đi bộ là một trong những hình thức vận động đơn giản và dễ duy trì nhất. Chỉ cần tăng số bước mỗi ngày và duy trì đều đặn trong vài tháng, cơ thể đã có nhiều thay đổi tích cực từ vóc dáng, năng lượng đến tinh thần.
Việc ăn uống rõ ràng có thể giúp tăng cường năng lượng nhưng chỉ cần ngửi mùi một số loại thực phẩm cũng có tác dụng tương tự. Những thực phẩm này chứa các hợp chất giúp não bộ tỉnh táo hơn, cải thiện tâm trạng và khả năng nhận thức trong mùa thi cử. Tuy nhiên, tác dụng này không giống như caffeine hay việc tiêu thụ calo.